Sep 10, 2009


Mình muốn viết gì hôm nay quá.
Bao nhiêu cảm xúc yêu thương lại tràn về
nhưg chẳg dành cho riêng một ai cả.
Mình chỉ cảm thấy tình cảm trong mình đầy quá rồi, và cần một nơi để trút vào. mà ko có.
Mình thật ghen tị với mình hồi đó, can đảm và ko sợ hãi. Mà để yêu một ai thì rất cần thứ đó. Sao giờ mình ko còn đủ sức mạnh nữa.
Hôm nay mình ngồi nc với TA, và suy nghĩ thật nhiều. Càng ngày mình càng va chạm, à chưa, mình vẫn đang đứng ngoài, nhưg mình đã đc nghe nói và nhìn thấy, thế-giới-của-nhữg-người-lớn. Mình thấy nhỏ bé yếu đuối và lo sợ. Mình biết là đương nhiên phải thế, nhưg mình vẫn sợ.

love strives in hurting. If you don't get hurt, then you won't learn how to love. Love doesn't hurt all the time; though the hurting is there to test you, to help you grow.

Con người sợ gọi tên nỗi đau,nhưng lại cứ thèm khát hạnh phúc với cả cảm xúc.
Làm quái gì dễ dàng như thế ?



You know that you love someone when you want him or her to be happy, even if their happiness means that you're not apart of it.

Hồi nãy mình tình cờ đọc lại câu này. Hồi xưa mình luôn thấy nó true. nhưg buồn thay, trog suốt quãng thời gian mình thích anh mình chưa bao giờ nghĩ đc như thế cả.

No comments:

Post a Comment