Sep 26, 2009

Thật là kỳ cục.
Mình mong có ai đó đang chờ đợi mình.
Lại cũng sợ sự phiền phức.
Mong được chờ đợi ai đó.
Lại sợ bị tổn thương.

Vì người đó không quay lại.
Không trở về.
Hoặc giản đơn là không cần mình chờ đợi.


Nhưg hình như mình đang bắt đầu chờ...

Co nhung gi o phia nam bien gioi?


...


thế nào đi nữa, nếu anh muốn biết tại sao em không chết, tại sao em vẫn muốntiếp
tục sống như thế, thì là bởi vì em tự nhủ nếu anh quay lại với em, em sẽlại đón
nhận
anh. Đó chính là nguyên nhân khiến em không tự tử. Đó không phải làcâu
hỏi có
quyền hay không, có lý hay không, vấn đề không nằm ở chỗ đó. Có thể
anh là một kẻ
kém cỏi thật, có thể anh không có chút phẩm chất tốt đẹp nào.
Có thể anh sẽ
lại làm em đau khổ một lần nữa, nhưng vấn đề không năm ở chỗ
đó. Em chắc chắn là
anh không hiểu, phải không nào?

.


thể là anh sẽ lại làm em đau khổ. Em không biết khi đó em sẽ phản ứng như thế
nào. Hoặc là, lần sau sẽ là em làm anh đau khổ. Không ai có thể hứa gì cả, chắc
chắn đấy. Cả anh lẫn em. Nhưng, dù thế nào đi nữa, em yêu anh, chỉ vậy
thôi.

Hajime yêu một người phụ nữ khác, Shimamoto.

Anh làm tình với cô nhưng vẫn nhớ đến Shimamoto. Anh sẵn sàng bỏ lại cô và cả những đứa con của mình, gia đình, sự nghiệp chỉ để ở bên Shimamoto.

Và rồi, sau tất cả những gì anh làm, cô vẫn yêu và tha thứ cho anh.

Họ bắt đầu lại tất cả vào một ngày mới.

.

Shimamoto biến mất, mang theo ký ức và những gì có thể để anh gợi nhớ về cô. Cô đến và đi đều kì lạ. Xuyên suốt câu chuyện, mình thật sự không chắc về sự tồn tại của cô.

Mọi thứ đều bí ẩn, kể cả khi cô rời bỏ anh, cái cách ấy làm mình hụt hẫng vô cùng...

Anh vẫn nhớ đến cô, và mình chắc cô cũng thế.

Nhưng đến cuối, những gì còn xót lại giữa hai người chỉ là ký ức, tổn thương và trống rỗng.

.

mình không hoàn toàn ghét anh, cũng không ghét Shimamoto. họ thuộc về nhau, ngay từ ban đầu là thế.

vấn đề nằm ở chỗ anh luôn bảo mình yêu Yukiko, từ bắt đầu đến tận bây giờ, luôn là vậy, anh không muốn rời xa cô, nhưng cũng chẳng thể ngăn mình hướng về Shimamoto.

mình không hiểu những điều như vậy.

trước đây, một ai đó đã viết người phụ nữ có thể tìm thấy sự gợi mở cho toàn bộ những điều mà họ chưa hiểu về người đàn ông, qua cuốn sách này:

- Tại sao một người đàn ông có thể làm tổn thương kinh khủng một người con gái mà lại vẫn sống một cuộc sống bình thản rất lâu về sau đó.

- Tại sao người đàn ông có thể rất yêu một cô gái này nhưng lại sẵn sàng ngủ với một cô gái khác.

- Tại sao họ đã có tất cả với những người phụ nữ của mình nhưng lại vẫn đau đau hướng tận cùng cõi lòng mình về người con gái “đến từ hôm qua” mà cô gái này lại gần như là siêu thực.

- Và đối với một người đàn ông thì không có điều gì có thể giữ họ lại được. Công việc, gia đình, con cái… sẽ chả là gì. Có thể chỉ vì một biến cố mà thoắt một cái bỏ tất lại sau lưng.

câu trả lời vẫn rất mơ hồ.

có thể là mình thông cảm cho người đàn ông này, nhưng không có nghĩa là mình có thể tha thứ.

mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu, duy chỉ có tình yêu là không

và rồi thì ám ảnh mãi.

Shimamoto và Yukiko đều là những người tình tuyệt vời, mình nghĩ thế :)

-Em
không trách gì anh hết. Khi người ta bắt đầu yêu một người, thì là như thế ấy,
không
thể làm gì cả. Người ta yêu người mà người ta yêu. Em không đủ cho anh,
chỉ vậy
thôi. Em có thể hiểu được điều đó, theo cách của em. Cho đến giờ moi
chuyện
giữa chúng ta đều rất tốt đẹp, anh lúc nào cũng đối xử rất tốt với em.
Em rất
hạnh phúc với anh. Và em nghĩ rằng, ngay cả bây giờ vẫn vậy, anh vẫn
còn yêu em.
Nhưng em không đủ cho anh. Em biết điều đó, theo một nghĩa nào
đó. Em biết là
một ngày nào đó sẽ có một chuyện tương tự xảy ra. Một chuyện
mà không ai có thể
ngăn cản. Chính vì thế mà em không trách anh đã yêu một
người khác. Thậm chí nói
thật em còn không thấy giận dữ. Thật là lạ. điều đó
còn không làm em tức tối.
Chỉ rất nặng nề để chịu đựng thôi. Vô cùng nặng nề.
Em đã từng nghĩ là sẽ rất khó
để trải qua khi nào điều đó xảy đến, nhưng nó
vẫn vượt quá sự tưởng tượng
của em.

-Anh rất tiếc, tất cả là lỗi của anh.

đến cuối, đó là điều duy nhất mà Hajime có thể nói

vì vậy mình mới không thích.

Sep 23, 2009


Hôm nay thay vì mở sách toán ra làm bài và học công thức thì mình lại mở hai thứ này ra và ngồi khóc :)

Sep 12, 2009


Tại mình mà :)
Đòi hỏi gì nữa đây

Tại vì mình ko cố gắng. Tại mình. Ko đổ lỗi

Hoá ra trước nay đều là mình hoang tưởng ư?

Mình bị thần kinh hay điên? Tâm thần? rối loạn tiền đình vân vân ..

À bây giờ mình sẽ trở thành con ng nhạt nhẽo đây
Chán lắm rồi. Đỉnh điểm cùng cực. Mình muốn viết nhiều thứ. Thật nhiều. Để có thể hiểu đc mình ko khó đâu. Nhưng rõ ràng chẳng ai đọc những dòng mình viết nên thôi. Viết cho bản thân vậy.

Lại lải nhải ngu si rồi


Mình mệt quá.
Thật ấy :]
Mình cần 1 ng con trai để tựa vào vai và kể những gì mình đang nghĩ và mình cười. Thế thôi. Ai xung phong ko ?

Sep 10, 2009


Mình muốn viết gì hôm nay quá.
Bao nhiêu cảm xúc yêu thương lại tràn về
nhưg chẳg dành cho riêng một ai cả.
Mình chỉ cảm thấy tình cảm trong mình đầy quá rồi, và cần một nơi để trút vào. mà ko có.
Mình thật ghen tị với mình hồi đó, can đảm và ko sợ hãi. Mà để yêu một ai thì rất cần thứ đó. Sao giờ mình ko còn đủ sức mạnh nữa.
Hôm nay mình ngồi nc với TA, và suy nghĩ thật nhiều. Càng ngày mình càng va chạm, à chưa, mình vẫn đang đứng ngoài, nhưg mình đã đc nghe nói và nhìn thấy, thế-giới-của-nhữg-người-lớn. Mình thấy nhỏ bé yếu đuối và lo sợ. Mình biết là đương nhiên phải thế, nhưg mình vẫn sợ.

love strives in hurting. If you don't get hurt, then you won't learn how to love. Love doesn't hurt all the time; though the hurting is there to test you, to help you grow.

Con người sợ gọi tên nỗi đau,nhưng lại cứ thèm khát hạnh phúc với cả cảm xúc.
Làm quái gì dễ dàng như thế ?



You know that you love someone when you want him or her to be happy, even if their happiness means that you're not apart of it.

Hồi nãy mình tình cờ đọc lại câu này. Hồi xưa mình luôn thấy nó true. nhưg buồn thay, trog suốt quãng thời gian mình thích anh mình chưa bao giờ nghĩ đc như thế cả.

Sep 7, 2009

sami.


con em họ mình
tự nhiên mình thấy thương nó
quá chừng

Sep 3, 2009

Ông ngoại


Mình vừa đọc blog của con em họ. Nó chả biết đâu, một lần mình sang nhà nó dùng may tính mình tình cờ vào đc. Mình ngã ngửa luôn. Mọi suy nghĩ của mình về nó trc giờ đổ cái ầm. Thật sự là rất quá sức tưởng tượng. Mình sững cả người.

Từ lúc bé nó đã là một đứa dữ dằn đanh đá. Mình và chị ruột nó lúc nào cũg hùa nhau tẩy chay nó ra. Hồi bé ở gần gần nhau nên bọn mình rất hay gặp và chơi với nhau, hầu như mỗi cuối tuần. Rồi nhà mình chuyển đi, nó cũg vậy. Thế là chỉ còn gặp nhau đc vài dịp tụ họp tết lễ, vì thế cũg chả thân nữa. Nói gì chứ, người thân trog nhà là nhữg người mình hiểu đc ít nhất, có lẽ mình chưa bao giờ thật sự cố gắng để hiểu họ.

Sau này lớn cả rồi, hiểu biết hết, tiếp xúc nó ít hơn nhưg ác cảm từ hồi đó vẫn hay trở lại. Mình vẫn thấy nó là đứa rất bố láo và có phần mất dạy, vì cách nó nc với ba mẹ nó và nh~ người lớn khác, trong đó có mình. Mình với nó ít khi nào nói đc với nhau hơn 2 câu tử tế. Thế đấy.

Mà rồi mình nhận ra mình đã quá sai lầm khi đánh giá một con người. Đọc blog nó mình mới biết nó là người tình cảm hơn mình tưởng, có khi còn hơn cả mình :)

Bài viết về ông ngoại cách đây hơn 10 phút làm mình vỡ òa trong nước mắt. Tất cả nhữg gì trog lòng mình lúc sang nhà chào ông lần cuối, khi đi mình chỉ sợ nhất một điều, lỡ mà ko đc gặp lại ông nữa... một hai năm trong đời của một người đến tuổi xế chiều như ông quả thật là quá quý giá. Ngày cuối đó mình đã rất muốn nói ông giữ gìn sức khỏe, rồi cháu sẽ lại về thăm ông, rằng mình thương ông lắm lắm... nhưg rốt cuộc mình cũg ra về im lặng chả nói đc câu nào.

Nó bảo nó ko có nhữg kí ức về ông vào cái thời còn trẻ con. Mình thì có, rất nhiều là đằg khác, vì hồi bé mình sống cùg nhà với ông mà. Mình nhớ hồi xưa, ông hay làm diều cho mình đem lên lầu thượng thả, mình nhớ nh~ hôm đc ngủ cùg ông trên lầu thượng mình mừng hết lớn, mình nhớ nhữg hôm ông cọ hồ còn mình thì nghịch nước, mình nhớ giọng nói vang vang của ông, ông cũg dạy mình kha khá tiếng pháp đấy chứ, ngày mình sắp qua đây dọn lại phòng, mình phát hiện một quyển sách Grammaire Francais, giở ra thấy dòng chữ "Ông ngoại tặng Mai Khôi", nước mắt lại tự dưng trào ra, có lẽ vì hạnh phúc. Mình nhớ ông với chiếc xe đạp cọc cạch sáng sáng ông đi lễ rồi ghé mua báo, mang về đọc bên ấm trà nghi ngút khói, cái này mình viết 1 lần bên 360 rồi, là một trong nhữg hình ảnh ấm áp thân thuộc nhất trong suốt thời thơ ấu của mình.

Khi đi xa mình học đc nhiều điều, một trong số đó là trân trọng hơn nhữg người thân trong gia đình. No where like home, no feeling like one being at home. Có đi xa, có trở về minh mới biết chúng quý giá như nào. Trong nhữg ngày hè mình về, nhìn thấy hình ảnh ngôi nhà lớn ảm đạm, ông bây giờ đi ra đi vào lầm lũi một mình, bà Yến mất nữa năm trước, lúc đó mình ko có ở VN. Có lẽ ông thèm khát bóng người lắm. Mỗi lần sang mình lại thấy nhói trog lòng, mình ước mình có thể làm gì cho ông. Mình ước mình đc ở cạnh ông hàng ngày, đc ông quạt cho ngủ, dạy bảo mình, tuy là nhữg điều rất cổ lỗ nhưg mình nghiệm lại thấy rất gần với nhân chi sơ của con người. Nhữg lúc ông nhắc lại nhữg điều đó, mẹ và mấy dì than phiền sao ông cứ càm ràm, nhưg mình lại thấy thương ông hơn bao giờ hết. Về với ông, mình lại thấy mình nhỏ bé như ngày nào, vẫn có người che chở bảo bọc yêu thương, vô tư hồn nhiên ko phải suy nghĩ gì về chuyện đời. Và nhữg kí ức về ông là nhữg kí ức mình ko bao giờ mình mất đi, dù mình có lớn đến mức nào, đến cả khi mình già như ông, hy vọng mình vẫn nhớ nó để cảm thấy mình đã từng là một-đứa-trẻ-quá-hạnh-phúc.