
Mình vừa đọc blog của con em họ. Nó chả biết đâu, một lần mình sang nhà nó dùng may tính mình tình cờ vào đc. Mình ngã ngửa luôn. Mọi suy nghĩ của mình về nó trc giờ đổ cái ầm. Thật sự là rất quá sức tưởng tượng. Mình sững cả người.
Từ lúc bé nó đã là một đứa dữ dằn đanh đá. Mình và chị ruột nó lúc nào cũg hùa nhau tẩy chay nó ra. Hồi bé ở gần gần nhau nên bọn mình rất hay gặp và chơi với nhau, hầu như mỗi cuối tuần. Rồi nhà mình chuyển đi, nó cũg vậy. Thế là chỉ còn gặp nhau đc vài dịp tụ họp tết lễ, vì thế cũg chả thân nữa. Nói gì chứ, người thân trog nhà là nhữg người mình hiểu đc ít nhất, có lẽ mình chưa bao giờ thật sự cố gắng để hiểu họ.
Sau này lớn cả rồi, hiểu biết hết, tiếp xúc nó ít hơn nhưg ác cảm từ hồi đó vẫn hay trở lại. Mình vẫn thấy nó là đứa rất bố láo và có phần mất dạy, vì cách nó nc với ba mẹ nó và nh~ người lớn khác, trong đó có mình. Mình với nó ít khi nào nói đc với nhau hơn 2 câu tử tế. Thế đấy.
Mà rồi mình nhận ra mình đã quá sai lầm khi đánh giá một con người. Đọc blog nó mình mới biết nó là người tình cảm hơn mình tưởng, có khi còn hơn cả mình :)
Bài viết về ông ngoại cách đây hơn 10 phút làm mình vỡ òa trong nước mắt. Tất cả nhữg gì trog lòng mình lúc sang nhà chào ông lần cuối, khi đi mình chỉ sợ nhất một điều, lỡ mà ko đc gặp lại ông nữa... một hai năm trong đời của một người đến tuổi xế chiều như ông quả thật là quá quý giá. Ngày cuối đó mình đã rất muốn nói ông giữ gìn sức khỏe, rồi cháu sẽ lại về thăm ông, rằng mình thương ông lắm lắm... nhưg rốt cuộc mình cũg ra về im lặng chả nói đc câu nào.
Nó bảo nó ko có nhữg kí ức về ông vào cái thời còn trẻ con. Mình thì có, rất nhiều là đằg khác, vì hồi bé mình sống cùg nhà với ông mà. Mình nhớ hồi xưa, ông hay làm diều cho mình đem lên lầu thượng thả, mình nhớ nh~ hôm đc ngủ cùg ông trên lầu thượng mình mừng hết lớn, mình nhớ nhữg hôm ông cọ hồ còn mình thì nghịch nước, mình nhớ giọng nói vang vang của ông, ông cũg dạy mình kha khá tiếng pháp đấy chứ, ngày mình sắp qua đây dọn lại phòng, mình phát hiện một quyển sách Grammaire Francais, giở ra thấy dòng chữ "Ông ngoại tặng Mai Khôi", nước mắt lại tự dưng trào ra, có lẽ vì hạnh phúc. Mình nhớ ông với chiếc xe đạp cọc cạch sáng sáng ông đi lễ rồi ghé mua báo, mang về đọc bên ấm trà nghi ngút khói, cái này mình viết 1 lần bên 360 rồi, là một trong nhữg hình ảnh ấm áp thân thuộc nhất trong suốt thời thơ ấu của mình.
Khi đi xa mình học đc nhiều điều, một trong số đó là trân trọng hơn nhữg người thân trong gia đình. No where like home, no feeling like one being at home. Có đi xa, có trở về minh mới biết chúng quý giá như nào. Trong nhữg ngày hè mình về, nhìn thấy hình ảnh ngôi nhà lớn ảm đạm, ông bây giờ đi ra đi vào lầm lũi một mình, bà Yến mất nữa năm trước, lúc đó mình ko có ở VN. Có lẽ ông thèm khát bóng người lắm. Mỗi lần sang mình lại thấy nhói trog lòng, mình ước mình có thể làm gì cho ông. Mình ước mình đc ở cạnh ông hàng ngày, đc ông quạt cho ngủ, dạy bảo mình, tuy là nhữg điều rất cổ lỗ nhưg mình nghiệm lại thấy rất gần với nhân chi sơ của con người. Nhữg lúc ông nhắc lại nhữg điều đó, mẹ và mấy dì than phiền sao ông cứ càm ràm, nhưg mình lại thấy thương ông hơn bao giờ hết. Về với ông, mình lại thấy mình nhỏ bé như ngày nào, vẫn có người che chở bảo bọc yêu thương, vô tư hồn nhiên ko phải suy nghĩ gì về chuyện đời. Và nhữg kí ức về ông là nhữg kí ức mình ko bao giờ mình mất đi, dù mình có lớn đến mức nào, đến cả khi mình già như ông, hy vọng mình vẫn nhớ nó để cảm thấy mình đã từng là một-đứa-trẻ-quá-hạnh-phúc.