
này, như thế đã gọi là tình yêu chưa nhỉ????
à lire. à penser. au silence.


...
Dù
thế nào đi nữa, nếu anh muốn biết tại sao em không chết, tại sao em vẫn muốntiếp
tục sống như thế, thì là bởi vì em tự nhủ nếu anh quay lại với em, em sẽlại đón
nhận
anh. Đó chính là nguyên nhân khiến em không tự tử. Đó không phải làcâu
hỏi có
quyền hay không, có lý hay không, vấn đề không nằm ở chỗ đó. Có thể
anh là một kẻ
kém cỏi thật, có thể anh không có chút phẩm chất tốt đẹp nào.
Có thể anh sẽ
lại làm em đau khổ một lần nữa, nhưng vấn đề không năm ở chỗ
đó. Em chắc chắn là
anh không hiểu, phải không nào?.
Có
thể là anh sẽ lại làm em đau khổ. Em không biết khi đó em sẽ phản ứng như thế
nào. Hoặc là, lần sau sẽ là em làm anh đau khổ. Không ai có thể hứa gì cả, chắc
chắn đấy. Cả anh lẫn em. Nhưng, dù thế nào đi nữa, em yêu anh, chỉ vậy
thôi.
Hajime yêu một người phụ nữ khác, Shimamoto.
Anh làm tình với cô nhưng vẫn nhớ đến Shimamoto. Anh sẵn sàng bỏ lại cô và cả những đứa con của mình, gia đình, sự nghiệp chỉ để ở bên Shimamoto.
Và rồi, sau tất cả những gì anh làm, cô vẫn yêu và tha thứ cho anh.
Họ bắt đầu lại tất cả vào một ngày mới.
.
Shimamoto biến mất, mang theo ký ức và những gì có thể để anh gợi nhớ về cô. Cô đến và đi đều kì lạ. Xuyên suốt câu chuyện, mình thật sự không chắc về sự tồn tại của cô.
Mọi thứ đều bí ẩn, kể cả khi cô rời bỏ anh, cái cách ấy làm mình hụt hẫng vô cùng...
Anh vẫn nhớ đến cô, và mình chắc cô cũng thế.
Nhưng đến cuối, những gì còn xót lại giữa hai người chỉ là ký ức, tổn thương và trống rỗng.
.
mình không hoàn toàn ghét anh, cũng không ghét Shimamoto. họ thuộc về nhau, ngay từ ban đầu là thế.
vấn đề nằm ở chỗ anh luôn bảo mình yêu Yukiko, từ bắt đầu đến tận bây giờ, luôn là vậy, anh không muốn rời xa cô, nhưng cũng chẳng thể ngăn mình hướng về Shimamoto.
mình không hiểu những điều như vậy.
trước đây, một ai đó đã viết người phụ nữ có thể tìm thấy sự gợi mở cho toàn bộ những điều mà họ chưa hiểu về người đàn ông, qua cuốn sách này:
- Tại sao một người đàn ông có thể làm tổn thương kinh khủng một người con gái mà lại vẫn sống một cuộc sống bình thản rất lâu về sau đó.
- Tại sao người đàn ông có thể rất yêu một cô gái này nhưng lại sẵn sàng ngủ với một cô gái khác.
- Tại sao họ đã có tất cả với những người phụ nữ của mình nhưng lại vẫn đau đau hướng tận cùng cõi lòng mình về người con gái “đến từ hôm qua” mà cô gái này lại gần như là siêu thực.
- Và đối với một người đàn ông thì không có điều gì có thể giữ họ lại được. Công việc, gia đình, con cái… sẽ chả là gì. Có thể chỉ vì một biến cố mà thoắt một cái bỏ tất lại sau lưng.
câu trả lời vẫn rất mơ hồ.
có thể là mình thông cảm cho người đàn ông này, nhưng không có nghĩa là mình có thể tha thứ.
mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu, duy chỉ có tình yêu là không
và rồi thì ám ảnh mãi.
Shimamoto và Yukiko đều là những người tình tuyệt vời, mình nghĩ thế :)
-Em
không trách gì anh hết. Khi người ta bắt đầu yêu một người, thì là như thế ấy,
không
thể làm gì cả. Người ta yêu người mà người ta yêu. Em không đủ cho anh,
chỉ vậy
thôi. Em có thể hiểu được điều đó, theo cách của em. Cho đến giờ moi
chuyện
giữa chúng ta đều rất tốt đẹp, anh lúc nào cũng đối xử rất tốt với em.
Em rất
hạnh phúc với anh. Và em nghĩ rằng, ngay cả bây giờ vẫn vậy, anh vẫn
còn yêu em.
Nhưng em không đủ cho anh. Em biết điều đó, theo một nghĩa nào
đó. Em biết là
một ngày nào đó sẽ có một chuyện tương tự xảy ra. Một chuyện
mà không ai có thể
ngăn cản. Chính vì thế mà em không trách anh đã yêu một
người khác. Thậm chí nói
thật em còn không thấy giận dữ. Thật là lạ. điều đó
còn không làm em tức tối.
Chỉ rất nặng nề để chịu đựng thôi. Vô cùng nặng nề.
Em đã từng nghĩ là sẽ rất khó
để trải qua khi nào điều đó xảy đến, nhưng nó
vẫn vượt quá sự tưởng tượng
của em.
-Anh rất tiếc, tất cả là lỗi của anh.
đến cuối, đó là điều duy nhất mà Hajime có thể nói
vì vậy mình mới không thích.








