
Tối qua đang nằm nghe When the love falls, mình nhớ 360, từng entry, từng bài nhạc, từng cái pic hiện ra rõ mồn một. Mình đã cố, rất cố ko nghĩ đến nó nữa mà... Thôi, nỗi nhớ là thứ gì đó mông lung lắm, ko thể định hình, ko thể thốt ra hết bằng lời...
Mình có một khuất mắc nhỏ, làm thế nào để vào yahoo profile :)
Mưa rả rích. Nhữg trận mưa dai dẳng đến não lòng. Mỗi lần như thế mình lại mang Susan Swong ra trước cửa ban công ngồi nghe. Nhìn mưa, nghĩ và nhớ cho đến khi đầu óc trống rỗng ra... Thứ làm mưa ở đây đặc trưng là mùi hơi đất ẩm ướt bốc lên trước và sau mỗi cơn mưa rào. Mình yêu cái mùi ấy bao nhiêu mà kể. Giờ thì mình hiểu tại sao mỗi lần mưa bên US mình chẳg có cảm giác như ở đây.
Giây phút nữa mình thích khi ở nhà là vào nhữg khi chiều chiều, mình nằm vắt vẻo trên ghế salon ở phòng khách, đúng nghĩa vắt vẻo nhé, như cái con trên kia kìa, nhưg thay vì cái chậu thì là cái ghế sofa dành cho 1 ng` :"), và máy đĩa phát ra giai điệu của nhữg Trịnh, nhữg Ngô Thụy Miên, Trầm Tử Thiêng... :)
...
Chiều nay, mình lang thang trên phố dài
không có em, ai chung bước.. dỗi nhau.. giận hờn
không có em, đường xưa giăng mắc mây trôi
chiều nao hai đứa chung đôi
lặng nhìn mùa thu lá rơi
.....
Đó là lúc mình nhận thức rõ nhất mình đã trở về n-h-à.
Mà nói chung, bất cứ mình làm việc gì, bước đi, cười nói, la hét, chỉ cần mình đang ở trong nhà của mình, mình đã thấy hạnh phúc vô bờ bến :)







